Download Hồi Ký Trùm Gián Điệp CS Đông Đức Markus Wolf PDF

TitleHồi Ký Trùm Gián Điệp CS Đông Đức Markus Wolf
File Size5.3 MB
Total Pages302
Table of Contents
                            NGU?IKHÔNGCHÂNDUNG000.pdf
M?c L?c001.pdf
L?iM?Ð?uMarkusWolf 002.pdf
Markus Wolf LoiTua 003.pdf
MarkusWolfSoDoToChuc003bis.pdf
MarkusWolf004.pdf
MarkusWolf005.pdf
MarkusWolf006.pdf
MarkusWolf007.pdf
MarkusWolf008.pdf
MarkusWolf009.pdf
MarkusWolf010.pdf
MarkusWolf011.pdf
MarkusWolf012.pdf
MarkusWolf013.pdf
MarkusWolf014.pdf
MarkusWolf015.pdf
MarkusWolf016.pdf
MarkusWolf017.pdf
MarkusWolf018.pdf
MarkusWolf019.pdf
MarkusWolf020.pdf
                        
Document Text Contents
Page 1

NGƯỜI KHÔNG

CHÂN DUNG



MARKUS WOLF và

Anne McElvoy





HỒI KÝ CỦA TRÙM GIÁN ĐIỆP

CỘNG SẢN ĐÔNG ĐỨC

Page 2

Mục Lục

Lời mở đầu

Lời tựa

Sơ Đồ Đảng, Nhà Nước và Bộ Công An

Sơ Đồ Tổ Chức của Bộ Công An

Chương 1 Cuộc đấu giá

Chương 2 Thoát khỏi ác bóng Hitler

Chương 3 Học trò của Stalin

Chương 4 Cộng Hòa Dân Chủ Đức lớn mạnh và tôi lớn theo

Chương 5 Vừa học vừa làm

Chương 6 Khrushchev mở mắt cho chúng tôi

Chương 7 Giải pháp bê-tông

Chương 8 Làm gián điệp vì tình

Chương 9 Hình bóng của Thủ Tướng

Chương 10 Nọc độc của sự phản bội

Chương 11 Tình báo và Phản gián

Chương 12 « Những biện pháp tích cực »

Chương 13 Phong trào khủng bố và nước CHDCĐ

Chương 14 Trong lòng địch

Chương 15 Cuba

Chương 16 Chấm dứt trật tự cũ

Chương 17 Lời kết

Page 151

Thực ra, Wehner và Honecker chẳng có âm mưu bí mật gì cả và cũng chẳng có những
liên hệ mờ ám gì giữa Wehner và Liên Bang Xô Viết. Tuy nhiên Brandt cảm thấy bị phản
bội và mối nghi ngờ của ông đã trở nên gần như bệnh hoạn. Nhưng, theo ngạn ngữ xưa,
ngay cả những kẻ mắc bệnh cuồng hãi cũng có kẻ thù và tôi quyết đoán Wehner vì lý do
chính trị đã dùng sự hiểu biết của mình về sự giám sát bất bình thường – và vi hiến –
những việc riêng tư của Brandt do cảnh sát hình sự Tây Đức điều động trong lúc xảy ra
sự vụ Guillaume. Sau khi Guillaume bị bại lộ, Horst Herold, giám đốc Nha Hình Sự Liên
Bang (Cảnh Sát) (Bunderskriminalamt) viết một bản báo cáo dựa trên bản thẩm vấn của
đội bảo vệ ông Brandt về đời sống cá nhân của ông thủ tướng, một bản mục lục về
những chuyện tình ái của ông với các cô ký giả, những quen biết ngẫu nhiên và các cô
gái mãi dâm. Bản báo cáo đã trình những luận điệu cho thấy Guillaume là người trách
nhiệm tìm gái cho ông Brandt.

Guillaume lẽ cố nhiên đã luôn báo cho chúng tôi về loại phong cách này và thường có ý
định làm áp lực ông Brandt về cuộc sống cá nhân của ông. Chúng tôi chẳng bao giờ thực
hiện việc này. Trước tiên vì chúng tôi biết báo giới, vì muốn bao che cho thế giới chính trị
tại Bonn, họ sẽ không đụng đến thông tin này. Trong mọi trường hợp, điều này không
đem điều lợi nào cho chúng tôi, vì chúng tôi chẳng được lợi ích khi đánh phá ông, nhất là
vì chúng tôi biết cách ứng xử với ông, biết rất rõ về ông, và tuân theo châm ngôn của tất
cả các cơ quan tình báo: thà làm việc với tên quỷ dữ ta quen biết còn hơn là bắt đầu làm
quen với tên quỷ mới.

Vốn là người muốn tỏ ra nết na, Wehner là người đầu tiên nhận xét những hệ luy của
phong cách của Brandt và khai thác chúng. Ông thẳng thắn cảnh báo Brandt về nguy cơ
tai tiếng nếu Guillaume tiết lộ những chi tiết sốt dẻo về đời sống tình dục của vị thủ
tướng. Wehner cũng cảnh báo Brandt đã trở thành đối tượng tống tình của Đông Bá Linh
mặc dù tôi không nghĩ rằng Wehner thực sự tin việc này có thể xảy ra. Nó không đem lợi
ich nhiều cho chúng tôi và Wehner hơn hết mọi người quá biết Honecker để thực hiện
việc tống tình loại này không thích hợp với phương cách làm việc cẩn thận của lãnh tụ
Đống Đức. Helmut Schmidt lúc đó đã có tham vọng thay Brandt trong chức vụ Thủ Tướng
tỏ ra kín đáo hơn nhiều nhưng ông cũng chẳng giúp được gì. Vì vậy ông Brandt tuy được
công đồng quốc tế trọng vọng lại bị cô lập trong chính đảng phái của ông để rồi nhận biết
mình không những đã bị một cơ quan địch thủ hải ngoại dò xét kể từ khi lên cầm quyền
mà chính cành sát và cơ quan an ninh của đất nước ông còn giám sát những sơ hở của
ông và những hồ sơ của họ địch thủ có thể dùng đánh phá ông bất cứ lúc nào. Ông đã bị
lọt bẫy, và theo sự ước lượng của ông, ông chỉ còn có mỗi một nước là từ chức.

Dự đoán trước những phán ứng không thuận lợi của khối Đông Âu và của Moscow khi họ
khám phá chúng tôi do thám ông Brandt, tôi đã viết một bài nghiên cứu nhan đề “Khai
triển về Khủng Hoảng Liên Minh và Việc Brandt Từ Chức” để trình lên Honecker. Tôi đề
cập đến vấn đề này vì Brezhnev và sau này Honecker tuyên bố họ phiền lòng khi
Guillaume bị phát hiện và họ nói họ không hề biết đến chuyện này, huống chi là điệp vụ
của anh. Điều này có lẽ đúng sự thật, nhưng một tháng sau khi Brandt từ chức, tôi được
Mielke thông báo là Moscow đồng ý với quan điểm của tôi cho rằng nguồn gốc phát sinh
chuyện tai tiếng là do chuyện nội bộ chính trị của Tây Đức. Tại Đông Đức, nơi đây người
dân thường mến mộ Brandt là vì chính sách Ostpolitik có nghĩa họ có thể gặp lại gia đình
thân nhân của họ ở Tây Đức, việc ông bị hạ bệ không được quần chúng ủng hộ. Tại
Neustrelitz, có những bàn tay bí mật viết lên bảng chỉ đường ĐƯỜNG WILLY BRANDT, và
tại Erfurt, nơi ông Brandt đặt chân lần đầu tiên trên đất Đông Đức năm 1970, có những
bích chương vô danh lên án việc phản bội ông. Trạm bưu điện ở phiá Bắc thành phố
Güstrow tiếp nhận một bức điện tín bày tỏ thiện cảm của ba phụ nữ có y định gởi cho

Page 152

Brandt , ghi như sau : “Chúng tôi hy vọng người kế vị ông có can đảm hoàn thành tốt
đẹp tiến trình ông đã khởi động”. Mặc dù vậy, tôi khó có thể quên được việc hạ bệ ông là
một thảm họa cho cả hai bên Đông và Tây Đức và cơ quan của tôi đã bị khiển trách.

Ngược lại, có quan điểm cho rằng việc xâm nhập của Guillaume vào phủ Thủ Tướng là
thành quả lớn nhất của tôi. Những người ngưỡng mộ ông Willy Brandt – số người này rất
lớn ở tại Đông Đức cũ – không tha thứ cho tôi vì vai trò của tôi trong sự xụp đổ của ông.
Vì lý do này và đồng thời để cho mọi người biết, tôi phải nhấn mạnh là tôi xem trường
hợp của Guillaume là một thất bại lớn nhất mà tôi phải gánh chịu vào lúc đó. Vai trò của
chúng tôi trong việc hạ bệ ông Brandt tương đương với việc xút bóng vào chính khung
thành của phe ta. Nhưng một khi chuỗi biến cố đã vận chuyển, chúng có sức năng động
riêng của chúng. Tôi phải kêu chúng ngừng ở giai đoạn nào?

Mối liên hệ giữa chính trị và tình báo thông thường là khó khăn. Từ lúc Andropov lên cầm
quyền tại Moscow và dưới thời của Gorbachev, đường hướng căn bản là việc do thám tình
báo không được phép gây trở ngại cho không khí hòa hoãn. Cùng vào lúc đó, họ lại gia
tăng áp lực để buộc chúng tôi tìm ra những bí mật của NATO. Chúng tôi, giống như ngạn
ngữ của nước Nga cổ xưa có nói, phải tắm rửa cho con gấu nhưng không để cho bộ lông
nó bị ướt. Một trong những phương pháp để tránh không bị chỉ trích trong trường hợp
này là tuyệt đối không làm gì cả. Mốt số bạn đồng nghiệp của tôi đã áp dụng chiêu thức
này, họ không đạt được thành quả lớn nhưng họ có một cuộc sống an bình. Thành công
có hai mặt tưởng thưởng và trừng phạt.

Hai tuần lễ sau khi ông Brandt từ chức, tôi cố gắng an định tâm thần và viết trong nhật
ký :

“B. đã để lại dấu ấn của mình trên thời đại của chúng ta và hướng đi của nó. Công trình
của ông không nhỏ. Ông được thiên hạ kính nể phần lớn chính là sự yếu đuối của ông
trong môi trường chính trị thực tế. Vì vậy, đột nhiên, chúng ta đã phải đóng vai trò
Nemesis bất đắc dĩ (lời dịch giả : Nemesis là một nữ thần trong huyền thoại Hy Lạp biểu
tượng cho sự rửa hận và công lý cào bằng, văn hóa Tây Âu dùng danh từ Nemesis để ám
chỉ kẻ thù không đội trời chung).

Bây giờ quý vị có thể tự hỏi công sức đầu tư vào việc này có quá nhiều không, nguy cơ có
quá lớn không khi chúng tôi lưu giữ Guillaume tại văn phòng của ông Brandt. Người lãnh
đạo phải luôn nhớ rằng tình hình có thể trở nên xấu và ước định giá phải trả khi thất bại
ngay từ ban đầu . Nhưng điều này thực hiện được không? Phải ngừng lại ở nơi nào? Hậu
quả tất yếu là dẹp tất cả các cơ quan tình báo. Điều này theo tôi nhận xét khó lòng có
thể xảy ra trên thế giới, ít ra chưa phải lúc này.

Mãi sau này, trong một tình huống khác, cá nhân tôi đã đặc biệt chứng kiến tấm lòng cao
thượng của ông Brandt, không bao lâu trước khi ông mất năm 1993, nhân dịp một cuộc
họp báo thông báo việc phát hành ấn bản tiếng Pháp quyển nhật ký của ông năm 199,
ông đã phát biểu chống lại việc khởi tố hình sự cá nhân tôi. Tôi trông mong có được cơ
hội đích thân xin lỗi ông, nhưng ông đã từ chối không muốn gặp tôi hoặc Guillaume, ông
viết “điều này sẽ gây cho tôi quá nhiều đau đớn”.

Vào giữa năm 1995, Guillaume chết sau một cơn bệnh kéo dài khá lâu. Tôi có đến dự
đám tang của anh tại một nghĩa trang mới vô hồn ở Berlin-Marzahn, một công trình xây
cất dân cư rộng lớn để tỏ lòng tri ân Honecker vĩ đại, một viễn ảnh thiển cận của nước
Cộng Hòa của công nhân. Vào giờ phút cuối trước nghi lễ an táng thế tục bắt đầu, cánh
cửa của tòa cao ốc bật tung ra và một khuôn mặt dằm mưa dãi nắng vội vã bước vào. Tôi

Page 301

Tôi hồi tưởng rõ ràng chúng tôi đều nôn nóng chờ đợi thay đổi cấp lãnh đạo ở Moscow,
biết rằng việc này chắc chắn sẽ có ảnh hưởng mãnh liệt đến Đông Đức. Khi những cải
cách mong đợi từ lâu cuối cùng đã đến nhờ Gorbachev lên cầm quyền, không ai vui mừng
cho tương lai của chúng tôi bằng bản thân tôi. Nhưng chúng tôi không tiên liệu được cuộc
thay đổi này đã đến quá trễ; tính minh bạch khó lòng giải quyết thực sự tất cả những vấn
đề của chúng tôi. Giờ đã điểm cho chủ thuyết hoang tưởng đã được nặn ra ở Nga vào
năm 1917.

Như vậy, còn lại những gì ? Hồi tưởng và ghi nhớ lại lúc chúng tôi tin tưởng chúng tôi có
thể thực hiện chủ thuyết của Marx và Engel, chúng tôi có thể xây dựng một xã hội trong
đó những lý tưởng cao đẹp như tự do, bình đẳng và tình anh em cuối cùng đã thành hình,
đôi lúc ngẫm nghĩ không thể hiểu làm thế nào mà chúng tôi lại thất bại. Khi chúng tôi
còn trẻ, chúng tôi cảm thấy sức mạnh của lòng tin của chúng tôi cũng đủ để thay đổi thế
giới. Bây giờ tôi phải công nhân chúng tôi thất bại không phải vì chúng tôi quá tin vào
chủ nghĩa xã hội, nhưng bởi vì chúng tôi hành xử không đủ đúng theo chủ nghĩa xã hội
về mặt thực dụng. Những tội ác của Stalin không phải là hệ quả tất nhiên của chủ thuyết
Cộng Sản, nhưng là một vi phạm của chủ thuyết cộng sản. Tuy nhiên, việc hy sinh tự do
cá nhân cho chủ thuyết của đảng, việc khiến dẫn quần chúng và việc bóp méo lịch sử tất
cả đều xuất phát từ Liên Bang Xô Viết của Stalin và nhanh chóng được phần lớn các quốc
gia ở phía bên này của Bức Màn Sắt bắt chước theo. Thực tế phũ phàng của nước Cộng
Hòa Dân Chủ Đức liên quan nhiều đến những lạm dụng quyền hành hơn là chế độ dân
chủ và xã hội chủ nghĩa, và chính vì vậy Đống Đức cuối cùng bị chết ngộp. Tôi thành thật
thú nhận là chế độ của chúng tôi thua kém xã phần lớn các nền dân chủ đa nguyên của
phương Tây, kể cả những tiện lợi về hệ thống an sinh xã hội của chúng tôi. Bài học chủ
yếu tôi đã học được do sự suy thoái và sự sụp đổ của Đông Đức là tự do tư tưởng và phát
ngôn cũng quan trọng đối với một xã hội tân tiến như những tiện ích mà chúng tôi đã gầy
dựng và lấy làm hãnh diện.

Đối với phần lớn các đồng hương của tôi, đời sống tại nước Đức thống nhất xem ra kém
quyến rũ hơn h ọ mong tưởng – công việc thường là khó kiếm, tiền thuê nhà quá cao và
khó mà trang trải, và nhiều người cảm thấy vô cùng hụt hẫng vì thiếu tinh thần tương trợ
thường ngày, trước đây là dấu ấn tiêu chuẩn của đời sống ở nước Cộng Hòa Dân Chủ
Đức. Xem ra cũng không công bằng và hợp lý nếu đem đánh giá đời sống tại nước dân
chủ kiểu Tây phương như nước Đức bằng cách so sánh nó với một xã hội xã hội chủ
nghĩa lý tưởng, nhưng tôi biết có nhiều người trong chúng tôi không thể chấp nhận ý nghĩ
trở thành một bộ phận của một xã hội nơi đó kẻ giàu có mỗi lúc giàu có hơn tính theo
từng phút trong khi đó người nghèo tiếp tục nghèo hơn. Tôi tự hỏi làm thế nào người dân
ở Hoa Kỳ, vốn hãnh diện với đất nước của mình và những thành quả của nó, có thể chấp
nhận sự kiện ít nhất có đến bốn mươi triệu người Mỹ sống trong cảnh nghèo đói cùng
cực. Tôi cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy viễn tượng một xã hội và một nền văn minh đặt
căn bản duy nhất trên tiền tài, nhưng tác dụng của nó thường ít khi thấy nhưng lại không
kém phần tàn bạo. Trong khối Đông Âu, việc lạm dụng quyền lực bắt đầu bằng mánh lới
vận dụng lý tưởng; tại các nước tư bản, ý tưởng tự do cá nhân thường chỉ để che đậy
những quyền lợi kinh doanh. Có lẽ chính vì vậy có rất nhiều công dân không hài lòng và
hoài nghi về vai trò của các chế độ chính trị trong việc giải quyết những vấn đề.

Tuy vậy, tôi vẫn còn là một con người đầy lý tưởng và đầy lạc quan. Tôi chắc chắn những
thanh niên trẻ vẫn ước mơ một tương lai tốt đẹp hơn cho mọi người, một thế giới nhân
bản hơn thế giới hiện nay của chúng ta. Tôi không tin là những ý nghĩ hoang tưởng là vô
lý, nhưng là một điều nhân loại vô cùng cần đến. Thực vậy, nếu chúng ta không có niềm
tin vọng ảo chúng sẽ gặp nguy cơ trở về tình trạng cực kỳ man rợ, rơi vào trạng thái tàn

Page 302

ác có thể dẫn đến sự phá hủy không những của một nước mà còn cả hoàn cầu. Tôi chắc
chắn thế hệ trẻ sau này và những thế hệ sắp tới sẽ tìm thấy con đường để thực hiện lý
tưởng mà tôi đã từng đeo đuổi và cho đến nay vẫn còn trân quý.

Cách không xa căn phòng của tôi ở Bá Linh có một tượng đài kỷ niệm Marx và Engels.
Vào mùa Thu năm 1989, khi Đông Đức sụp đổ, có một bạn trẻ nào đó xịt sơn lên trên
tượng đài viết lên hàng chữ KHÔNG CÓ TỘI. Họ có lý. Tôi mong ước họ chia sẻ niềm tin
của tôi vào tiềm năng của chủ thuyết Marx. Chiến Tranh Lạnh đã chấm dứt và công việc
của tôi cũng có lẽ đã hoàn tất, nhưng tôi vẫn không mất niềm tin. Tôi thường hay lấy từ
kệ sách của tôi một quyển sách của khoa học gia Thụy Sĩ Jean Ziegler. Tựa của quyển
sách gói ghém thật đúng cảm nghĩ của tôi vào cuối thế kỷ, vào lúc tôi trên đường đi đến
đoạn cuối của cuộc đời, mà tôi đã trải qua với những biến cố tốt và xấu vượt xa những gì
tôi mường tượng hồi còn trẻ : A demain Karl. Hẹn tái ngộ Karl.

Markus Wolf
Trọng Khiêm dịch

Similer Documents